Cha mẹ tốt nói “Không”: Quan điểm của Giáo Hoàng Francis về vấn đề người Tin Lành và Thánh Thể

2015-11-18_9-30-21

“Các Giáo Đoàn đã chuyển hóa từ cuộc cải cách và tách biệt khỏi Giáo Hội Công Giáo,” đã không còn giữ gìn được tính chân thật đúng đắn của mầu nhiệm Thánh Thể trong sự viên mãn của nó, đặc biệt là vì sự vắng mặt của bí tích Truyền Chức Thánh”. Vì lý do này mà, đối với Giáo Hội Công Giáo, việc tham gia Thánh Thể với các cộng đồng này là không thể”. – Giáo lý Giáo hội Công giáo, §1400

“Các Linh mục Công giáo chỉ ban các bí tích hợp lệ cho các thành viên Công giáo của các tín hữu Kitô giáo mà thôi, những người tương tự như vậy nhận lãnh các bí tích một cách hợp lệ từ các Linh Mục Công mà thôi …” – 1983 Bộ Giáo Luật, Giáo luật 844 §1.

Các quy định liên quan đến việc tiếp nhận các Bí Tích Thánh Thể được thành lập vững chắc, và không phải là một bí ẩn đối với bất kỳ người Công giáo nào được dạy giáo lý. Một cách đơn giản, để Rước lễ, người ta phải giữ chay Thánh Thể, phải ở trong một tình trạng ân sủng (sạch mọi tội trọng), và phải là người Công Giáo.

Sự tách biệt giữa chúng ta và các giáo phái Tin Lành khác nhau trên bất kỳ số lượng các vấn đề tín lý và giáo điều là rất quan trọng. Tôi sẽ không dành nhiều thời gian vào những vấn đề ấy ở đây, vì những người khác có nhiều khả năng hơn tôi, đã khám phá những vấn đề này trong gần 500 năm. Không thiếu các nguồn tài liệu về chủ đề này. Thay vào đó tôi sẽ chỉ nói điều này: Có những lý do chính đáng tại sao người Công Giáo chưa bao giờ cho bất cứ ai không đáp ứng các tiêu chuẩn đã nêu ở trên được rước lễ – tuy nhiên ngoại lệ nhất định là đối với những người có nguy cơ chết mà người đó có thể bày tỏ đủ niềm tin vào những mầu nhiệm bí tích.

Đây là công cụ cơ bản. Công giáo 101.

Lý do gì tất cả người Công giáo nên nhận ra điều không thể hiểu được rằng Đức Giáo Hoàng Francis, khi phải đối mặt với một câu hỏi từ một phụ nữ Tin Lành về việc liệu bà có thể nhận Bí Tích Thánh Thể với người chồng Công giáo của mình hay không, đã khó khăn thế nào chỉ để nhắc lại giáo huấn của Giáo Hội. Dưới đây là những gì ngài nói cuối tuần qua:

Câu hỏi: Tôi tên là Anke de Bernardinis và, như nhiều người trong cộng đồng của chúng tôi, tôi đã kết hôn với một người Ý, là người Công giáo La Mã. Chúng tôi đã sống hạnh phúc với nhau trong nhiều năm, chia sẻ niềm vui và nỗi buồn. Và vì vậy chúng tôi rất lấy làm tiếc khi bị chia cắt trong đức tin và không thể tham gia vào Bữa Tiệc Ly của Chúa với nhau. Cuối cùng chúng tôi có thể làm gì để đạt được sự hiệp thông trong điểm này?

ĐGH Phanxicô: Câu hỏi về chia sẻ Tiệc Ly của Chúa không phải là dễ dàng để tôi trả lời, hơn hết đứng trước một nhà thần học như Đức Hồng Y Kasper! Tôi sợ!

Tôi nghĩ Chúa nói với chúng ta như thế nào khi Người ban cho chúng ta lệnh này “Hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”, và khi chúng ta chia sẻ Tiệc Ly của Chúa, chúng ta nhớ lại và chúng ta bắt chước giống như Chúa. Và sẽ có Bữa Tiệc Ly của Chúa, sẽ có bữa tiệc vĩnh cửu ở Jerusalem mới, nhưng đó sẽ là Bữa tiệc cuối cùng. Trong khi chờ đợi, tôi tự hỏi mình – và không biết làm thế nào để trả lời – những gì cô đang hỏi tôi, tôi tự hỏi mình về câu hỏi này. Để chia sẻ bữa tiệc của Chúa: Đó có phải là cùng đích hay là của ăn đàng [quy định] trong cuộc lữ hành? Tôi để lại câu hỏi đó cho các thần học gia và những người am hiểu.

Đúng là trong một ý nghĩa nào đó, để chia sẻ có nghĩa là không có sự khác biệt giữa chúng ta, rằng chúng ta có cùng một giáo lý – hãy chú ý từ đó, một từ khó hiểu – nhưng tôi tự hỏi mình: nhưng chúng ta chẳng phải có cùng bí tích Rửa Tội đó sao? Nếu chúng ta có cùng một Phép Rửa, lẽ nào chúng ta không thể đồng hành? Cô là một nhân chứng của một cuộc hành trình sâu sắc, một hành trình hôn nhân: một hành trình thực sự của gia đình và tình yêu con người và của một đức tin được chia sẻ, phải không? Chúng ta có cùng bí tích Rửa Tội.

Khi cô cảm thấy mình là một tội nhân – và tôi cảm nhận nhiều hơn về một tội nhân – khi chồng của cô cảm nhận là một tội nhân, cô đi với Chúa và cầu xin tha thứ; chồng cô làm tương tự và cũng đến với linh mục xin tha tội. Tôi được chữa lành để tiếp tục sống Bí Tích Rửa Tội. Khi cô và chồng cầu nguyện với nhau, Phép Rửa ấy lớn lên, trở nên mạnh mẽ hơn. Khi cô dạy cho con mình rằng Chúa Giêsu là ai, tại sao Người đến, những gì Chúa Giêsu đã làm cho chúng ta, thì cô và chồng cùng làm giống nhau, đó là ngôn ngữ của người Tin Lành hay của người Công giáo, nhưng nó là như nhau. Câu hỏi đặt ra: còn Bữa Tiệc Ly [của Chúa]? Có những câu hỏi mà, chỉ khi chân thành với chính mình và với một chút ánh sáng thần học mà người ta có được, mới tự giải đáp cho chính mình. Hãy xem bản thân mình. Đây là mình thầy. Đây là máu thầy. Do đó trong ký ức của tôi – đây là một của ăn đàng giúp chúng ta trong cuộc hành trình.

Tôi từng có một tình bạn tuyệt vời với một giám mục Anh giáo người từng mắc một chút sai lầm – anh ta 48 tuổi, đã kết hôn, có hai đứa con. Đây là một sự khó chịu với anh ta – một người vợ Công giáo, mấy đứa con cũng là người Công giáo, ông là giám mục. Ông đi cùng vợ và các con của mình đến Thánh lễ Chúa nhật, và sau đó đi đến thờ phượng với cộng đồng của mình. Đó là một bước tham gia vào Bữa Tiệc Ly của Chúa. Sau đó, anh ta đã tiến tới, Chúa đã kêu gọi anh, một người công chính. Đối với câu hỏi của cô, tôi chỉ có thể trả lời bằng một câu hỏi: Tôi có thể làm những gì với chồng tôi, vì Tiệc Ly của Chúa đồng hành cùng tôi trên con đường của tôi?

Đó là vấn đề mà mỗi người phải trả lời, nhưng một mục sư bạn đã từng nói với tôi: “Chúng ta tin rằng Chúa đang hiện diện ở đó, Người đang hiện diện. Tất cả quý vị tin rằng Chúa đang hiện diện. Và do đó, sự khác biệt là gì?” – “À, có những giải thích, diễn giải”. Cuộc sống thì lớn lao hơn so với các giải thích và diễn giải. Hãy luôn luôn xem lại bí tích rửa tội của quý vị. “Một đức tin, một phép rửa, một Chúa.” Đây là những gì Thánh Phaolô nói với chúng ta, và kế đó hãy lấy kết quả từ đó. Tôi sẽ không bao giờ dám cho phép điều này, bởi vì nó không phải là thẩm quyền của tôi. Một phép rửa, một Chúa, một đức tin. Hãy thưa chuyện với Chúa và sau đó tiến bước. Tôi không dám nói gì thêm.

Quý vị cũng có thể nhận thấy hữu ích để xem video (có phụ đề) này, vì điều này truyền tải nhiều tâm trạng và giai điệu của câu trả lời:


Có rất nhiều suy nghĩ bộc phát ra văn bản ở video trên, và không một chút thận trọng. Nhưng cũng có rất nhiều bối cảnh vốn vẽ ra một bức tranh khá rõ ràng. Đó là một điều rất kỳ lạ thực sự khi người đứng đầu bảo vệ Đức Tin Công giáo lại không biết làm thế nào trả lời câu hỏi về Bí tích Thánh Thể – báu vật quan trọng nhất của đạo Công giáo. Bởi sự thừa nhận của riêng ngài.

Đáng chú ý trong ý kiến của ĐGH là sử dụng ngôn ngữ của ngài liên quan đến một “bữa tiệc” hoặc “bữa ăn tối” – nhưng không một lời nào về Hiến lễ. Khái niệm này của phụng vụ và Thánh Thể được kết nối bên trong nó như một bữa ăn chủ yếu là, một lần nữa, hòa hợp với sự nhạy cảm hơn của người Tin Lành hơn đối với người Công Giáo đích thực. Giáo Hội đã luôn luôn, hoặc ít nhất là trước khi nghi thức cử hành Thánh Lễ theo nghi thức truyền thống bị hủy bỏ vào năm 1969, thể hiện bản chất thực sự của Bí Tích Thánh của Bàn Thờ trong một số cách xác thực hơn: cũng một hy lễ của Calvary, được tái diễn trong một cách không còn đổ máu, nhưng dưới hình bánh và rượu; Chúa Kitô là của lễ chuộc tội và lễ vật cứu chuộc, là Chiên Thiên Chúa, là sát tế thật được dâng trên bàn thờ của lễ hiến tế như một sự hy sinh cho sự cứu chuộc chúng ta, vv… Trong khi Bữa Tiệc Ly thực sự là nơi Thánh Lễ – và Thánh Thể cùng với Bữa Tiệc Ly – được thiết lập, chính là trên Thánh Giá vốn đi vào sự viên mãn của nó. Việc công nhận rằng, ở mỗi Thánh Lễ mà chúng ta tham dự trước Thánh Giá với Mẹ Maria, Maria Magdalena, và Thánh Gioan, và rằng Rước Lễ mà chúng ta đón nhận chính là Chúa Kitô trong hành động cứu chuộc của cuộc Khổ nạn và cái chết của Người, gợi lên trong chúng ta lòng tôn sùng Thánh Thể chứ không phải việc tưởng tượng ra một sự chia sẻ bánh đơn thuần tại một bữa tiệc Vượt Qua lại được tái diễn.

Cũng tiết lộ trong bài phát biểu của ĐGH là giai thoại trong đoạn áp chót về vị Giám mục Anh giáo đã “mắc chút sai lầm.” Danh tính của vị này là rõ ràng ứng với các chi tiết được nêu. Đó là Giám Mục Tony Palmer (xin Chúa thương xót linh hồn của ông ta), một người bạn nổi tiếng của Đức Hồng Y Bergoglio ngay cả trước khi cuộc bầu cử của ngài xảy ra, người đã, như được chỉ ra, kết hôn với một phụ nữ Công giáo. GH Francis không đề cập tới, nhưng được kể lại rộng rãi khắp nơi, thực tế là Tony Palmer (đã qua đời trong một tai nạn xe máy vào tháng Tám năm 2014) đã không được Jorge Bergoglio * khuyên theo đạo Công giáo:

Tại một thời điểm, khi Palmer mệt mỏi với cuộc sống có ranh giới ấy và muốn trở thành Công giáo, Bergoglio đã khuyên anh ta đừng cải đạo vì lợi ích của việc truyền giáo.

“Chúng ta cần phải có người bắc cầu”, Đức Hồng Y nói với anh.

Đó là một chút khó khăn để xử lý, phải không? Để được khuyên phớt lờ những thúc giục của thiên đàng và không trở thành người Công giáo từ môi miệng của người mà sau này sẽ trở thành vị Đại Diện của Chúa Kitô? Và đừng để cùng người đàn ông ấy, người chễm chệ ngồi trên Ngai Tòa Thánh Phêrô, không chừng dựa vào phán đoán của mình và khuyến khích người ta cũng giống như đã khuyến khích vị Giám mục kia trước khi vị này kết thúc cuộc hành trình của mình?

Đây là một chỉ số quan trọng trong việc tìm hiểu cách Giáo hoàng Francis xem mối quan hệ giữa Công giáo và giáo phái khác. Hết lần này đến lần khác, chúng ta tìm thấy bằng chứng rằng ĐGH không thấy có sự khác biệt quan trọng giữa người Công giáo và người không Công Giáo, và chắc chắn không có tính cấp thiết trong việc đón nhận sự viên mãn của chân lý trong Giáo Hội của Chúa Kitô, bên ngoài Giáo Hội ấy không có sự cứu rỗi. Đây không phải là ví dụ đầu tiên hoặc duy nhất; chúng ta từng đối phó vấn đề này trước kia. Thêm bằng chứng, video này của John & Carol Arnott, “sáng lập các mục tử của Catch The Fire (trước đây gọi là Toronto Airport Christian Fellowship) và người giám sát của the Partners in Harvest Network of Churches” cho thấy các cặp vợ chồng Tin Lành thố lộ chuyện Đức Giáo Hoàng Francis khuyên bảo họ ra sao trong cuộc họp của họ với ngài và ngài không quan tâm đến việc chuyển cải đạo của họ.

Vấn đề này không phải chỉ vì nó gắn liền với tính toàn vẹn tín lý, hoặc sự cứu rỗi của các linh hồn (như thể chẳng có mối quan tâm nào lớn hơn những mối quan tâm này đối với vị kế thừa Thánh Phêrô) nhưng đặc biệt trong tương quan đến cách Thánh Thể đang trở thành, qua ống kính của triều đại giáo hoàng này, là một phương tiện đưa đến cùng đích, chứ không phải tự đó chính là cùng đích. Tôi đã lưu ý trước kia rằng cả Đức Giáo Hoàng Phanxicô và Đức Hồng Y Kasper thật thà nói rằng Thánh Thể  “không phải là một giải thưởng” cho “sự mạnh mẽ”  hay “hoàn hảo” mà là một “nguồn sức mạnh” hoặc “một nguồn dưỡng nuôi, một phương thuốc đầy quyền năng” cho những người yếu đuối. Trong khi Thánh Thể chắc chắn phục vụ mục đích này đối với những người ở trong tình trạng ân sủng vốn nhận được Thánh Thể với bản chất hợp lý, việc làm suy giảm bí tích này thành một hương hoa tinh thần được đưa ra một cách bừa bãi cho những người cần giúp đỡ dẫn đến một kết luận duy nhất: Thánh Thể phải được trao cho … tất cả mọi người. Bất kể họ có xứng đáng đón nhận hay không. Thật kinh hãi khi xem Thư Côrintô 1, 11: 27-30 bị hoàn toàn bỏ qua.

Trở lại với câu trả lời của Đức Francis khi ngài cho biết, liên quan đến niềm tin khác nhau về sự hiện diện Thánh Thể, “Ờ, có những giải thích, diễn giải. Cuộc sống lớn lao hơn so với các giải thích và diễn giải”. Ngài đang xuất hiện để nói một cách thô bạo về sự khác nhau giữa khái niệm về bản chất của bánh và rượu cùng tồn tại với cơ thể và máu của Chúa Kitô trong Bí Tích Thánh Thể, điều mà Martin Luther sử dụng để mô tả sự hiểu biết sai lầm của mình về sự Hiện diện Thật sự, và tín điều Công giáo về biến đổi bản thể. Tuy nhiên, niềm tin cũ đã bị lên án và nguyền rủa trong Giáo luật IV của Công đồng Trent:

Nếu bất kỳ ai phán rằng, sau khi linh mục đọc lời truyền phép, mình và máu của Chúa Giêsu Kitô Chúa chúng ta không ở trong bí tích Thánh Thể đáng ngưỡng mộ, nhưng chỉ có trong thời gian sử dụng, trong khi Thánh Thể đang được đón nhận, và không phải trước hoặc sau; nhưng hiện diện trong các Mình Thánh, hoặc các mảnh vụn thánh hiến, vốn được để dành hay còn sót lại sau khi hiệp thông, Mình Thánh Thật của Chúa từ nay không còn; hãy để người ấy bị nguyền rủa.

Cho đến nay chẳng có gì chúng ta đã thảo luận là không đáng kể. Nhưng đoạn cuối cùng gây cho chúng ta mối quan tâm sâu sắc hơn, bởi vì nó cho thấy không chỉ suy nghĩ của giáo hoàng, mà là một chương trình hành động. Hãy nhìn vào phần có liên quan một lần nữa:

Tôi sẽ không bao giờ dám cho phép điều này, bởi vì nó không phải là thẩm quyền của tôi. Một phép rửa, một Chúa, một đức tin. Hãy thưa chuyện với Chúa và sau đó tiến bước. Tôi không dám nói gì thêm.

Trong phần lớn các bình luận tôi nhìn thấy – bình luận cố gắng hết sức để khoăn tròn điểm chính của giáo hoàng – tâm điểm là chữ “dám” đầu tiên. ĐGH nói rằng ngài sẽ không dám “cho phép điều này.” “Điều này” là gì? Chấp nhận cho người Tin Lành rước lễ tại các nhà thờ Công giáo. Ngài nói rằng đó là “không thuộc thẩm quyền của tôi.” Điều này, như Cha Z lưu ý hôm thứ Hai, là hoàn toàn chính xác. Trong những gì tôi chỉ có thể nghi ngờ là một nỗ lực để dập tắt một hoảng sợ, tuy nhiên, Cha Z cố gắng làm cho nó nghe ra như thế là nơi mà câu hỏi dừng lại:

blockquote>Rất nhiều người trở nên giận dữ và bối rối về một số điều mà ĐGH Phanxicô nói … và không nói … và sau đó nói rồi lại bỏ lửng trong cùng một lúc. Thật là bực bội phải cố gắng tìm hiều ngài. Ví dụ, ngài có xu hướng để nói về những điều xúc phạm giáo lý và lề luật, như thể chúng không quan trọng. NHƯNG … NHƯNG … ngài không thực sự nói rằng chúng không quan trọng.

Có những giọng điệu và những từ ngữ kết hợp với những gì ngài nói. Chúng ta bị bỏ lửng để gỡ rối cho các nút thắt.

Điều đó nói rằng, đối với vấn đề này, Đức Giáo Hoàng tuyên bố rõ ràng:

“Tôi sẽ không bao giờ dám cho phép điều này, bởi vì nó không phải thuộc thẩm quyền của tôi.”

Trước khi bất cứ ai muốn nhìn xa hơn, hãy đọc một lần nữa và lặp lại nó cho chính mình. ĐGH không nói rằng người Tin Lành có thể rước lễ.

Điều này cũng chính xác nếu chúng ta là người hợp pháp Rước Lễ. ĐGH đã không đưa ra một cách rõ ràng cho phép người tin Lành rước lễ. Nhưng – và đây là một ngạc nhiên “nhưng” – ngài cũng không nói với họ đừng làm. Trong thực tế, ngài nói bóng gió rằng nó tùy thuộc vào họ. Ba câu cuối cho phép ngầm để làm điều đó:

blockquote>“Một Phép rửa, một Chúa, một đức tin.” Hãy thưa chuyện với Chúa và sau đó tiến tới. Tôi không dám nói gì thêm.”

Ồ, nhưng ngài phải nói thêm một điều gì đó chứ, thưa Đức Giáo Hoàng! Đó là nhiệm vụ cao cả ngài phải làm như vậy. Cha mẹ tốt, cho dù họ có muốn hay không, vẫn phải nói “không” với con cái của họ khi chúng đang làm điều gì đó sẽ làm hại bản thân. Thậm chí nếu đứa con thực sự rất muốn làm điều đó.

Tất nhiên, chúng ta không nên quá ngạc nhiên bởi điều này, ngay cả khi chúng ta tìm thấy sự thật về nó chứ không phải chỉ sốc mà thôi. Chúng ta đã nhận được nhiều cảnh báo rằng đây là những gì GH Francis tin tưởng. Chúng ta đã nhận ra sự thiên vị của ngài dành cho Kasper suốt quá trình Thượng Hội Đồng (và ngay cả trong các tuyên bố trên), cùng với việc từ chối của ngài để giữ khoảng cách với cái gọi là ” đề nghị của Kasper”. Chúng ta đã thấy nó trong việc ngài từ chối trấn an các phần tốt hơn của một triệu người Công giáo vốn đã gửi cho ngài thỉnh nguyện thư đầy hiếu thảo. Chúng ta đã thấy nó trong cuộc phỏng vấn mới nhất của ngài với Eugenio Scalfari, khi ngài Francis nói, “những đánh giá thực tế được giao phó cho các cha giải tội, có những trường hợp nhanh hơn hoặc chậm hơn nhưng cuối cùng thì tất cả những người ly dị yêu cầu [được rước lễ] sẽ được chấp nhận”. Chúng ta đã thấy thêm một tín hiệu trong bài viết gần đây của Cha Spadaro, thân cận của Giáo hoàng Francis, trong đó ông chỉ ra rằng Thượng Hội Đồng đã bỏ ngỏ cánh cửa rước lễ cho người ly dị và tái hôn – một bài viết mà các nhà quan sát Vatican tin là biểu hiện của tâm trí của đức Francis về chủ đề này.

Tại sao tôi nói ở đây về chuyện Rước lễ dành cho người ly dị và tái hôn khi mà chủ đề là rước lễ dành cho người Tin Lành? Bởi vì đó là tất cả của một mảnh. Thư Côrintô 1, 11:28 làm rõ vấn đề này rằng chúng ta phải tiếp cận Thánh Thể như thế nào: “Ai nấy phải tự xét mình, rồi hãy ăn Bánh và uống Chén này” Những gì Francis, Kasper, và những người khác đang ủng hộ là ý tưởng rằng việc xét mình này là không cần thiết. Rằng thay vì sợ hãi vì chúng ta “ăn và uống án án phạt (hay lên án) chống lại” chính chúng ta nếu chúng ta rước lễ cách không xứng đáng, thì chúng ta nên xem nó như là phương tiện mà chúng ta có thể được mạnh mẽ trên “hành trình” của chúng ta.  Đây là một hình thức thái quá của chủ nghĩa thực dụng, trong đó chúng ta sử dụng Thiên Chúa – trước tiên và sau cùng – để thực hiện một số điều khác, điều ít quan trọng hơn. Nếu điều chúng ta xứng đáng đón nhận Chúa bị coi là một vấn đề không quan trọng, thì làm sao người ta có thể xem Thiên Chúa vượt trên con người và bản thân con người được?

Tất nhiên, chủ nghĩa cá nhân kiểu này có thể sản sinh ra các chỉ số khác – như, mối quan tâm quá mức đối với hạnh phúc vật chất của người nghèo, phân phối tài nguyên, hoặc chăm sóc cho môi trường – hơn là và trên cả mối quan tâm cho phần rỗi các linh hồn.

Chúng ta đang ở một điểm mà người ta hầu như không thể tin rằng Đức Giáo Hoàng Francis đang tình cờ làm những việc này. Hệ tư tưởng của ngài được đan xen với niềm tin Công giáo, nhưng nó cũng nhằm mục đích đan chéo với nó. Các báo cáo như chuyện làm cho người phụ nữ Tin lành ở trên, hoặc những lý do sai trái che giấu ý định thực sự được nổi lên trên phương tiện truyền thông thông qua người đại diện như Scalfari, cho biết rằng ông cảm thấy bị ràng buộc bởi giới hạn chức vụ của mình trong việc hoàn thành chương trình nghị sự. Một linh mục – một trong những “Nhà Truyền Giáo Lòng Thương Xót” mới gây ngạc nhiên – vừa công bố một bức thư ngỏ cho Giáo hoàng Francis, cảnh báo rằng nếu ngài tiếp tục cố gắng tiếp tục chống đối các học thuyết của Giáo Hội, Thiên Chúa sẽ ngăn chặn ngài, và ngài sẽ ” hoặc là chết hoặc bị mất năng lực, giống như Đức Giáo Hoàng Sixtus V đã bất ngờ chết trước khi ông có thể thực hiện được ý riêng của mình về một vấn đề cũng đụng chạm đến hôn nhân và ly dị…” Tuy nhiên, tất cả các lần xuất hiện thì ngài Francis lại quá thông minh để thử một cái gì đó như thế. Thay vào đó, ngài đã tìm ra cách để đánh bại những hạn chế áp đặt trên mình bằng ơn bất khả ngộ của giáo hoàng. Phương pháp của ngài không bao giờ vi phạm văn tự của lề luật, trong khi vẫn giết người về mặt linh hồn. Ngài không mời kẻ thù vào bên trong, mà chỉ đơn thuần là mở tất cả các cửa trong quan điểm đầy đủ của đối phương.

Trong một phần nhận xét của giáo hoàng đối với người Tin Lành của nhà báo tại Rome là Edward Pentin, một nguồn tin bên trong Vatican đặt nó rõ ràng:

blockquote>Những lời của ĐGH đã gây ra mối quan tâm rộng rãi ở Rome, khiến một số người cực đoan mô tả chúng như là một cuộc tấn công vào các bí tích. “Ranh giới điều cấm đã bị vượt qua”, một nguồn tin thân cận với Vatican cho biết. “Đức Giáo Hoàng nói điều đó một cách duyên dáng, nhưng điều này thực sự đang chế nhạo giáo lý. Chúng ta có bảy bí tích, không phải là một.”

Sau đó cùng ngày, Pentin đã đăng tải trên Twitter điều này:

blockquote>Rủi ro đang lặp đi lặp lại, tôi muốn nói lại một lần nữa: Giáo hoàng Francis đang làm thiệt hại Giáo Hội điều mà sẽ mất một thời gian rất dài để sửa chữa, và người Công giáo ngày càng đang tỉnh thức. ĐGH cũng đang phơi bày, một lần và cho tất cả, sự trái ngược của hậu công đồng tư tưởng từ các pháo đài chiến đấu thử nghiệm của Công giáo chánh tông. Cha Regis Scanlon gần đây cho biết – trong tài liệu tham khảo đặc biệt đối với Humanae Vitae, tránh thai, và các vấn đề liên quan đến hôn nhân – rằng Giáo Hội “phải bắt đầu nơi Giáo hội đã rẽ lối vào năm 1968 và tiến về phía trước với những ai là người Công giáo.”

Điều đó sẽ phải xảy ra – nhưng nó không thể chỉ bị giới hạn trong vấn đề cuộc sống và giáo lý tình dục. Nó cũng sẽ phải bao gồm các lĩnh vực giáo lý, phụng vụ, và thực hành nữa.

Hãy cầu nguyện cho Đức Giáo Hoàng Francis. Hãy cầu nguyện rằng Chúa sẽ chiếu soi ánh sáng sự thật trên ngài, để ngài nhận ra những gì mình đang làm, và hậu quả là những gì. Và hãy cầu nguyện cho người kế nhiệm ngài, rằng vị ấy sẽ được cả hai ơn thánh thiện và khôn ngoan, nhưng cũng can đảm, và bắt rễ sâu trong truyền thống của Giáo Hội. Vị ấy sẽ có một việc lớn ở phía trước, và việc đó không phải là cố gắng để không đập vỡ những gì đang bị phá vỡ.

Chúng ta đang sống trong thời nguy hiểm.

Thời Cuối chuyển dịch từ: http://www.onepeterfive.com/good-parents-say-no-pope-francis-on-lutherans-and-the-eucharist/

Tác giả: Steve Skojec (Ngày 18 tháng 11, 2015)

*Tên của ĐGH khi còn làm Hồng Y