Tập mới nhất của Tin Mừng theo Đức Francis cho rằng Chúa Giêsu cầu xin được tha thứ cho cuộc phiêu lưu của mình

Tập mới nhất của Tin Mừng theo Đức Francis: Chúa Kitô “cầu xin tha thứ” vì “cuộc phiêu lưu” của Người.

Tác giả: Christopher A. Ferrara  viết vào thứ Hai ngày 4 Tháng Giêng, 2016.

Trong gần ba năm, trong bài giảng hàng ngày của mình tại Casa Santa Marta, đức Francis cung cấp cho giáo đoàn và trên thế giới những bài đọc mang phong cách riêng của mình về các sự kiện trong Phúc Âm. Những bài này thường được thực hiện mà không có sự chuẩn bị vì đức Francis có xu hướng xem các văn bản được chuẩn bị với sự khinh miệt. Như chúng ta từng thấy hết lần này đến lần khác, đức Francis rõ ràng tin rằng càng “mục vụ” chỉ đơn giản là để nói bất cứ điều gì ngài nghĩ mà không coi tới các hệ quả về giáo lý hay khả năng tạo nên một tai tiếng. Các kết quả thường khiến người ta không nghĩ nó tệ hại đến vậy.

Đọc giả sẽ nhớ lại những ví dụ đáng nhớ của việc chú giải Kinh Thánh tầm thường như lời khẳng định rằng Đức Mẹ Maria vô nhiễm tội “có lẽ” cảm thấy bị Thiên Chúa lừa khi nhìn thấy Con trai của Mẹ trên thập giá (“Dối trá! Tôi đã bị lừa!”), rằng Đức Ki-tô chỉ giả vờ tức giận với các môn đệ này (“Chúa Giêsu không trở nên tức giận, nhưng giả vờ”), và rằng Matthew khư khư giữ tiền của mình khi Chúa Kitô gọi ông (“Không, không phải tôi! Không, số tiền này là của tôi!”), chứ không phải là ngay lập tức lưu ý đến lời kêu gọi của Thiên Chúa chúng ta như Tin Mừng ghi nhận (Matt 9: 9-13).

Cũng vậy đối với mục đích của lời cầu nguyện đáng kinh ngạc này trong một bài giảng về cuộc đời của Chúa Giêsu: “Lạy Chúa xin ban cho chúng con căn tính Kitô giáo, mà Chúa đã có”. Để nói rằng Chúa Giêsu đã có một “căn tính Kitô giáo”, chứ không phải là Chúa Giêsu là “Đấng Kitô, Con Thiên Chúa Hằng sống “, như Đức Giáo Hoàng đầu tiên đã công nhận (Mát-thêu 16:16), là để gợi ý rằng Chúa Giê-su không phải là thần thánh mà chỉ là một người đàn ông có địa vị tối cao giữa những Ki-tô hữu mà chúng ta cần phải noi theo.

Thật vậy, trong cùng bài giảng lấp lửng đức Francis phát biểu: “Thẩm quyền của Chúa Giêsu và thẩm quyền của Ki-tô hữu – xuất phát từ khả năng này để hiểu được những sự thuộc về Thánh Linh, để nói các ngôn ngữ của Chúa Thánh Thần. Đó là từ việc xức dầu này của Chúa Thánh Thần … ” – Ý nói bất cứ Kitô hữu nào cũng có thể được xức dầu theo cách thức độc đáo mà Chúa Giêsu đã được (Cv 10:38), hay nói cách khác Chúa Giêsu không có thẩm quyền bởi đức hạnh thần tính của Ngài, mà chỉ giống như bất cứ Ki-tô hữu nào “được xức dầu”.

Tuy nhiên có thể coi là sự ngẫu nhiên, điều gì nổi bật trong công cuộc sáng tạo này là một sự hạ mình ẩn tàng của Thiên Chúa làm Người thành một Đấng Thiên Sai, Người là một sinh linh cao quý mà giáo huấn tuyệt luân của Người và tấm gương đạo đức cao cả dẫn dắt nhân loại đến với Chúa Cha. Đây là quan điểm lai căn rõ ràng về Chúa Kitô được nắm bắt bởi những người khẳng định sự hiệp nhất của Thiên Chúa và bác bỏ học thuyết của Thiên Chúa Ba Ngôi và John Locke, người nhiệt tâm trốn tránh bất kỳ lời khẳng định nào về sự tồn tại của Thiên Chúa Ba Ngôi hoặc tin Chúa Kitô là Ngôi Hai của Thiên Chúa Ba Ngôi.

Ngẫu hứng mới nhất của đức Francis trong vấn đề này chỉ làm tăng sự khó khăn. Thuyết giảng về chuyện Chúa Giê-su rao giảng trong Đền Thờ, đức Francis đã có điều này để nói:

Thay vì trở về nhà với gia đình, Chúa Giê-su đã ở lại Giêrusalem, trong Đền Thờ, khiến Mẹ Maria và thánh Giu-se lo lắng quá đỗi vì đã không thể tìm thấy Người. Vì chút “cuộc phiêu lưu” này, Chúa Giêsu lẽ ra phải nài xin cha mẹ mình tha thứ. Tin Mừng không nói điều này, nhưng tôi tin rằng chúng ta có thể đoán là vậy.

Bất cứ đứa trẻ có kiến thức tốt về giáo lý đều biết rằng Chúa Giêsu, không cầu xin sự tha thứ, mà đã quở trách cha mẹ Người trong một nghĩa nào đó đã thiết lập nên một sự mặc khải đầu tiên về thiên tính của Ngài: “Sao cha mẹ lại tìm con? Cha mẹ không biết rằng con phải lo việc của cha con sao? “(Lc 2:49). Tuy nhiên, ngài Francis vô tình hạ thấp sự kiện tín hiệu này thành một cuộc phiêu lưu trẻ con mà Chúa Giêsu phải cầu xin sự tha thứ. Trên quan điểm này, câu tuyên bố “Sao cha mẹ lại tìm con? Cha mẹ không biết rằng con phải lo việc của cha con sao?” sẽ là câu hỗn láo nhất và thiếu tôn trọng thẩm quyền của cha mẹ.

Bây giờ, người ta không cầu xin sự tha thứ từ người khác trừ khi có ai đã sai xúc phạm người khác, trong khi Chúa Giêsu, là Thiên Chúa, không có khả năng phạm một điều sai trái nào chống lại bất cứ ai, ít ra là đối với cha mẹ của Người. Tệ hơn nữa, để nói rằng Chúa Giêsu đã cầu xin sự tha thứ cho hành vi của Người là để cho thấy rằng Người đã phạm tội chống lại Mẹ Maria và Thánh Giu-se và do đó cần phải cầu xin sự tha thứ của các ngài.

Câu hỏi thể hiện bản thân: Liệu đức Francis nhầm lẫn về thiên tính của Đức Kitô sao? Liệu ngài xem Đức Kitô là Thiên Chúa trong thân phận con người, Đấng tự hiến mình cho Chúa Cha, là vô giá, chuộc lỗi cho tất cả những tội lỗi người ta phạm phải hay bị phạm phải? Hay là đức Francis cũng giữ một số quan niệm kém hơn về Đấng Thiên Sai, có lẽ thậm chí không nhận ra rằng Chúa Giê-su là Đấng Thiên Sai? Tôi để nó cho những nhà bình luận đề nghị một lời giải thích hợp lý về bài giảng này mà lời giải thích đó phù hợp với thiên tính của Chúa Kitô và một bài đọc chính thống của Tin Mừng.

TC chuyển dịch từ: http://remnantnewspaper.com/web/index.php/articles/item/2252-the-latest-episode-of-the-gospel-according-to-francis-christ-begs-forgiveness-for-his-escapade