Đức Hồng Y Zen

Đức Hồng Y Zen nêu đích danh Đức Francis, Parolin và cả Vatican vì sự phản bội đối với Giáo Hội Công Giáo tại Trung Quốc

Đức Hồng Y Zen nêu đích danh Đức Francis, Parolin và cả Vatican vì sự phản bội đối với Giáo Hội Công Giáo tại Trung Quốc! “Các nhà ngoại giao của chúng tôi sẽ tư vấn cho thánh cả Giuse khiêm tốn đi cầu xin cho cuộc đối thoại với Herođê !?”

Chúa Nhật 17 tháng 1, năm 2016.

Cuối tháng ba năm 2015, tôi đã viết về những gì tôi nhìn thấy như là một sự bán đứng của Vatican đối với người Công giáo trung thành của Trung Quốc, các vị Giám mục thật sự và các Thánh Tử Đạo vĩ đại chống lại chủ nghĩa cộng sản. Đó là một lời nhắc nhở Ostpolitik (1) của GH  Gioan XXIII và Phaolô VI vốn đã bán đứng các Hồng Y giỏi dang Mindzenty và Slipyj và hàng triệu người khác phía sau Bức màn Sắt cũ.

Tôi đã đăng lại bài viết này bên dưới và một bài đăng từ Đức Hồng Y Zen tuyệt vời, Hồng Y danh dự của Hồng Kông. Đó là một lời cảnh tỉnh cho những người La Mã vốn sẽ nhường quyền cho những người cộng sản vô thần đề nghị với Đức Giáo Hoàng để các giám mục trở nên không hơn một con dấu cao su.Đức Hồng Y Zen

Giáo hoàng này và những người phá lề luật đằng sau nó phải được nêu ra vì sự phản bội này đối với Giáo Hội tại Trung Quốc và hàng chục ngàn tín hữu đã chịu đựng bách hại cũng như các giám mục và linh mục đang tham gia với họ và bị bách hại vì đức tin.

Họ sẽ phải trả giá đắt trong cõi đời đời cho tội phạm này.

Năm 2016 sẽ mang lại điều gì cho Giáo Hội tại Trung Quốc

Bài viết bởi Đức Hồng Y Joseph Zen Zi-kiun

Hiên nay tôi chưa từng nói về Giáo Hội tại Trung Quốc trên blog của tôi trong một thời gian. Chắc chắn không phải vì tôi quá bận rộn để làm như vậy (bận rộn như tôi có thể, tôi sẽ không bao giờ mất đi sự quan tâm đối với Giáo Hội tại Trung Quốc), không phải vì tôi sợ những lời chỉ trích về những ý tưởng của tôi (ở tuổi của tôi, tôi không có gì để được hay mất).

Không, vấn đề là tôi muốn cung cấp một số tin tức tốt, nhưng, như quý vị sẽ lưu ý, số phận của tôi sẽ giống như của tiên tri Giêrêmia. Tôi đã tìm kiếm rất lâu để có một số tin tức tốt, nhưng chẳng tìm thấy gì. Tôi nhận ra rằng trong mùa Giáng sinh và Năm Mới này, những khiếu nại của tôi có phần “điệp khúc thừa”, nhưng tôi không thể là một con chó mà không có một tiếng sủa.

A.

Tôi nhớ rằng hồi đầu năm ngoái tờ báo Wen Wei Po tưng bừng công bố rằng “mối quan hệ giữa Trung Quốc và Vatican sẽ sớm có một sự phát triển tốt”. Ngay sau đó, Bộ trưởng Ngoại giao Vatican cho biết “những triển vọng đầy hứa hẹn, có một mong muốn đối thoại của cả hai bên”. Tôi đã nghi ngờ về làn sóng lạc quan đầy bất ngờ, tôi thấy chẳng có cơ sở nào cho sự lạc quan này. Hơn một ngàn cây Thánh giá đã bị gỡ bỏ khỏi nóc nhà thờ (trong một số trường hợp chính các nhà thờ đã bị phá hủy). Sau một thời gian lâu, chúng tôi không còn có thể lừa dối mình rằng đây là những gì vượt ngoài tình huống của lòng nhiệt thành được một số quan chức địa phương phóng đại. Nhiều chủng viện đã bị đóng cửa. Tu sinh của chủng viện Quốc gia ở Bắc Kinh đã buộc phải ký một tuyên bố trung thành với Giáo Hội Độc lập, cũng hứa hẹn để đồng tế với các giám mục bất hợp pháp (nếu không họ sẽ không nhận được một bằng tốt nghiệp nào vào cuối chương trình học của họ). Chính phủ tiếp tục làm vững mạnh một giáo hội vốn giờ đây một cách khách quan đã bị tách ra khỏi Giáo hội phổ quát; với các cám dỗ và những mối đe dọa họ gây ra đối với hàng giáo sĩ để thực hiện những hành vi trái với giáo lý và kỷ luật của Giáo Hội, từ chối lương tâm và phẩm giá của họ.

B.

Trong nửa cuối của năm 2015, đã có một số sự kiện hứa hẹn, tuy nhiên, đã không thỏa mãn mong đợi. Đức Giám mục Wu Qin-jing của Zhouzhi, mười năm sau khi chịu chức giám mục, cuối cùng đã được coi là giám mục, tuy nhiên phải trả giá cho một thỏa hiệp (xem blog của tôi viết ngày 14 Tháng 7 năm 2015).

Ngay sau đó, Đức Cha Zhang Yinlin Anyang được thụ phong. Thậm chí một số phương tiện truyền thông Công Giáo thường thận trọng vui mừng nói rằng mọi thứ đã diễn ra tốt đẹp. Họ chỉ ra rằng đây là chức lần đầu tiên có được sau ba năm qua tiếp xúc giữa Rome và Bắc Kinh, và cũng là người đầu tiên trong triều đại của giáo hoàng Francis, trình bày sự kiện này như là một khởi đầu tốt đẹp.

Chính tuyên bố cuối cùng này làm tôi sợ hãi, bởi vì quá trình này bao gồm một “cuộc bầu cử dân chủ”, theo cách nói của một “nghị định bổ nhiệm bởi (cái được gọi là) Hội nghị Giám Mục của Trung Quốc” và địa vị không rõ ràng về mặt giáo luật của một giám mục thánh hiến . Một quá trình bất thường tương tự như vậy đã diễn ra cách đây ba năm, nó có xứng đáng được hưởng niềm vui của chúng tôi không? (Xem blog của tôi vào ngày 7 tháng 9 2015).

C.

Vào tháng Mười, tin tức lớn đến: Một phái đoàn Vatican đã ở Bắc Kinh, đã có một cuộc họp. Tòa Thánh chẳng đưa tin gì về nó. Cha Heyndrickx Jeroom đã khám phá tin này (tất nhiên ngài biết tất cả mọi thứ). Ngài nói: “Họ đã không thảo luận về các vấn đề nhạy cảm như Đức Giám Mục Su Zhimin của Baoding vẫn còn bị giam giữ, hoặc như Đức Giám mục Ma Daqin của Thượng Hải vẫn bị quản thúc tại gia hơn ba năm (nhưng những vấn đề này cần được giải quyết trước bất kỳ cuộc đàm phán nào? Nếu không rõ ràng có lợi thế thương mại về phần của Bắc Kinh). Họ tập trung vào vấn đề bổ nhiệm các giám mục (theo mô hình nào? Giống như với Anyang sao?). Sau cuộc họp, đoàn đã đến thăm Đức Giám Mục Li Shan của Bắc Kinh và Đại Chủng Viện Quốc gia, nơi họ gặp gỡ Ma Ying Lin (Cha Heyndrickx nói rằng đây là những dấu hiệu thiện chí từ phía Bắc Kinh, tôi nghĩ rằng thay vào đó họ được Bắc Kinh tỏ lòng tôn kính) “.

Sau đó, Bộ trưởng Ngoại giao Vatican cũng khẳng định rằng không có cuộc họp và rằng đó là điều “rất tích cực” và đây “sẽ là một phần của một quá trình vốn hy vọng sẽ kết thúc bằng một thỏa thuận”. Bị đè ép bởi một số nhà báo, kể cả việc có tiến bộ thực sự hay không, Đức Hồng Y Parolin trả lời: “Thực tế mà chúng ta nói đã là điều tích cực.” Dường như không có thoả thuận nào trong tầm ngắm như được nêu ra.

D.

Vì vậy, công thức gì hiện đang được thảo luận về việc bổ nhiệm các giám mục? Là một cựu Hồng y ở vùng ngoại vi, tôi không có cách nào biết được, hãy để một mình phán đoán.

Một bài báo gần đây có tựa “Một mùa đông tăm tối cho các tôn giáo ở Trung Quốc” của Bernardo Cervellera trên AsiaNews, cho biết: “Từ những thông tin vốn đã đến từ Trung Quốc có vẻ như đề nghị của Bắc Kinh được giới hạn để hoàn tất công nhận bởi Tòa Thánh đối với tất cả các giám mục chính thức (thậm chí các giám mục bất hợp pháp và bị vạ tuyệt thông), nếu không có bất kỳ đề cập nào đến các giám mục không chính thức và những vị hiện đang ngồi tù; sự phê chuẩn của chính quyền Vatican đã công nhận Hội đồng Giám mục, vốn không bao gồm các giám mục ngầm; sự phê chuẩn có thẩm quyền của Hội đồng này (và không phải là Đức Giáo Hoàng) trong việc bổ nhiệm ứng cử viên mới cho các giám mục, những người sẽ được bầu “một cách dân chủ” (trong ngắn hạn theo đề nghị của Hiệp hội Yêu nước). Tòa Thánh phải chấp thuận bổ nhiệm của Hội đồng và có quyền phủ quyết yếu ớt chỉ trong trường hợp “trầm trọng”, vốn phải được biện minh nếu được sử dụng. Nếu giải trình của Tòa Thánh được coi là “không đủ”, Hội đồng Giám mục có thể quyết định tiến hành bằng mọi cách”.

Nếu thông tin này là chính xác, liệu Tòa Thánh có thể chấp nhận các yêu sách của đối tác Trung Quốc không? Liệu lối tiếp cận này vẫn tôn trọng thẩm quyền thật sự của Đức Giáo Hoàng bổ nhiệm giám mục? Liệu Đức Giáo Hoàng có thể ký một thỏa thuận như vậy? (Đức Giáo Hoàng Benedict nói: “Thẩm quyền của Đức Giáo Hoàng bổ nhiệm các giám mục được trao cho Giáo Hội bởi Đấng sáng lập nó, Chúa Giêsu Kitô, nó không phải là tài sản của Giáo hoàng, Đức Giáo Hoàng không thể ban nó cho người khác”).

Liệu các quan chức của chúng ta ở Rome biết một cuộc bầu cử là gì ở Trung Quốc? Liệu họ có biết rằng cái được gọi là Hội nghị Giám mục không những là bất hợp pháp, mà chỉ đơn giản là không tồn tại? Những gì tồn tại là một hữu thể được gọi là “Hiệp hội Duy nhất và hội nghị duy nhất”, cụ thể là Hiệp hội Yêu nước và Hội đồng Giám mục luôn luôn làm việc cùng nhau như một cơ thể, vốn luôn luôn được chủ trì bởi các quan chức chính phủ (có hình ảnh để chứng minh điều đó, Chính phủ thậm chí không cố gắng nhiều hơn để duy trì tốt vẻ bề ngoài, nó hoàn toàn khoe một thực tế là hiện nay họ quản lý tôn giáo!). Ký kết thỏa thuận như vậy có nghĩa là thẩm quyền bổ nhiệm giám mục được giao vào tay của một chính quyền vô thần.

Chương trình này thường được so sánh với một (được xác định là yếu kém) Mô hình Việt Nam, nhưng nó là tồi tệ hơn nhiều. Mô hình Việt Nam được dựa trên một sự chủ động vốn bắt đầu với Giáo Hội tại Việt Nam, Giáo hội Công giáo đích thực tại Việt Nam. Ở Trung Quốc, mặt khác, cái được gọi là Hiệp hội và Hội nghị giấu đi cái thực tế rằng đó là Chính phủ kêu gọi những sự lệ thuộc.

Ngay cả ở Đông Âu trong quá khứ, chẳng hạn như ở Ba Lan và Tiệp Khắc, đó là Giáo Hội đã nắm phần chủ động và sau đó đã trao cho Chính phủ quyền phủ quyết. Khi làm như vậy, ngay cả khi chính phủ phủ quyết một đề xuất hàng trăm lần, nó vẫn còn là Giáo Hội vốn thể hiện một ứng cử viên và lập ra các cuộc hẹn. Nếu Chính phủ khẳng định về quyền phủ quyết, nó sẽ chỉ kéo dài bế tắc, và Giáo Hội vẫn còn thời gian để tìm kiếm một ứng cử viên thích hợp. Nhưng người ta không thể tưởng tượng được chuyện để lại những đề nghị ban đầu trong tay của một Chính phủ vô thần những người không thể có khả năng phán xét sự phù hợp của một ứng cử viên để trở thành một giám mục. Rõ ràng, nếu Giáo Hội đầu hàng áp lực từ phía chính phủ, kết quả duy nhất – mặc dù lời tuyên bố ngược lại – là nó sẽ bán đứng quyền giáo hoàng bổ nhiệm các giám mục. Liệu điều này có thể xảy ra? Theo một bài báo được viết bởi một trường đại học khoa học cụ thể của András Fejerdy: “Vì lý do mục vụ – đó là, bởi vì quyền hạn đầy đủ của các bí tích đòi hỏi các giám mục phải hoàn toàn tận hiến – Tòa Thánh tin rằng việc hoàn thành Hội đồng Giám mục Hungary là chuyện rất cấp bách đến nỗi chấp nhận một giải pháp vốn chính thức đã không phá vỡ nguyên tắc giáo luật tự do bổ nhiệm, nhưng trong thực tế đã trao cho chính quyền một quyết định ảnh hưởng đến việc lựa chọn các ứng cử viên “.

UCAN News thông báo tin tức gần đây từ Thành Đô (Tứ Xuyên): “Ngay sau chuyến thăm của phái đoàn Vatican đến Bắc Kinh, Tòa Thánh chấp thuận các ứng viên giám mục được bầu vào tháng 5 năm 2014”. Có phải đây cũng là một trường hợp “không làm xáo trộn nguyên tắc giáo luật tự do bổ nhiệm, nhưng … trong thực tế lại trao cho chính quyền một quyết định ảnh hưởng trong việc lựa chọn các ứng cử viên”?

E.

Người ta nói rằng cuộc đối thoại tập trung vào các vấn đề của việc bổ nhiệm giám mục, nhưng có rất nhiều vấn đề khác đang chờ giải quyết, khi nào và làm thế nào chúng sẽ được giải quyết?

Bài viết AsiaNews được nói ở trên đã bày tỏ, một lần nữa dựa trên các thông tin nhận được từ Trung Quốc: “Bắc Kinh (đòi hỏi) công nhận của Tòa Thánh đối với tất cả các giám mục chính thức, thậm chí là những vị bất hợp pháp và bị vạ tuyệt thông”. Tôi tự hỏi: Có phải chỉ là chính phủ đưa ra những đòi hỏi này, mà không có sự ăn năn của những người liên quan? Vạ tuyệt thông sẽ chỉ được ban bố đối với người mắc vạ hoặc thậm chí được công nhận là giám mục? Mặc dù không có bất kỳ hành vi sám hối? Lòng thương xót của Thiên Chúa có ứng với điều này? Các tín hữu sẽ có nghĩa vụ tuân thủ các giám mục?

Vì vậy, còn nhiều việc phải giải quyết.

Giám mục bất hợp pháp đã bị vạ tuyệt thông đã lạm dụng quyền lực bí tích (bao gồm cả truyền chức phó tế và linh mục) và theo tư pháp (thừa nhận chức phận) và Tòa Thánh dường như không quở trách họ.

Giám mục hợp pháp đã tham gia tấn phong giám mục bất hợp pháp, một, hai, thậm chí ba, bốn lần, mà không bao giờ có yêu cầu xin ơn tha thứ, hoặc đã nhận được sự tha thứ từ Đức Giáo Hoàng. Ngoài ra những người đã tham gia vào cái gọi là Hội đồng đại biểu của Công giáo Trung Quốc (biểu tượng rõ ràng nhất là một giáo hội ly giáo).

Ngay sau cuộc hành trình của phái đoàn Vatican đến Bắc Kinh bắt đầu, chính phủ đã tổ chức một cuộc tập hợp lớn lao các nhà lãnh đạo Giáo Hội, vào dịp đó buộc phải chúc mừng tất cả các giám mục, hợp pháp, bất hợp pháp và bị vạ tuyệt thông. Đây là tất cả các hành vi bình thản ly giáo. Hiện nay chính phủ có thể lừa dối đông đảo giám mục, kết quả là một tổn thất nhân phẩm không thể thu hồi. Nếu Tòa Thánh đã ký một số thỏa thuận với Chính phủ mà không làm rõ tất cả những điều này, nó sẽ gây ra một vết thương nghiêm trọng tới lương tâm các tín hữu.

F.

Rõ ràng các cộng đồng ngầm của chúng tôi không tồn tại đối với Chính phủ. Nhưng bây giờ ngay cả Vatican cũng phớt lờ chúng trong các cuộc đàm phán, để xoa dịu đối tác Trung Quốc? Để “cứu lấy thời đại này”, lẽ nào chúng tôi sẽ từ bỏ anh chị em của mình sao? Nhưng họ là những chi thể lành mạnh của Giáo Hội! (Tất nhiên, họ cũng có vấn đề của họ, đặc biệt là khi các giáo phận vẫn không có giám mục, vốn dĩ chỉ có thể dẫn đến rối loạn). Chuyện bịt miệng cộng đồng ngầm để làm hài lòng chính phủ không phải là một hình thức tự sát sao?

Trong các cuộc đàm phán gần đây, đã không đề cập đến trường hợp của Đức Ông James Su Zhimin đã ở tù 20 năm. Cũng không phải của Đức Ông Thaddeus Ma Daqin của Thượng Hải bị quản thúc tại gia trong hơn ba năm vì những vấn đề từng được coi là “quá nhạy cảm” này !?

Hồi đầu tháng Chín, một số tín hữu Thượng Hải, từng ở tù trong một thời gian dài, cùng với người thân của họ, đã hành hương đến Rôma để kỷ niệm lần thứ sáu mươi sự bùng nổ cuộc bách hại lớn vào ngày 08 Tháng Chín, 1955. Hãy hiểu là : “Đừng gây bất kỳ tiếng ồn nào, quá khứ là quá khứ, chúng ta phải nhìn về phía trước” !?

Trên một mức độ ngoại giao, các cộng đồng ngầm là người chủ lực trên boong của Tòa Thánh; nếu chúng ta cắt bỏ các chi thể này, chúng tôi còn lại gì trong bảng xếp hạng ngoại giao để tạo ra việc bên kia đồng ý với các điều khoản của chúng tôi? Bởi giờ đây, chính phủ kiểm soát gần như tất cả các cộng đồng chính thức, trong khi các cộng đồng ngầm này bị Tòa Thánh ngăn trở. Những gì họ vẫn cần để đi đến thỏa thuận? Họ chỉ cần chữ ký của Đức Giáo Hoàng, một phước lành, cho “Giáo hội Trung Quốc” này. Bắc Kinh không có ý định đàm phán, chỉ đưa ra những yêu sách. Sau một chữ ký như vậy, họ sẽ buộc các tín hữu của cộng đồng ngầm ra đầu hàng với những vị vốn là các giám mục bất hợp pháp trong một thời gian dài, thậm chí có thể bị rút phép thông, nhưng bây giờ, với một lý lịch sạch sẻ, vốn chẳng hề có biểu hiện bất kỳ sự ăn năn nào, chỉ nghiêng về phía Chính phủ để đạt tính hợp pháp của họ, đã trở thành giám mục với quyền hành riêng mình.

G.

Điều khiến tôi bồn chồn đó là tầm nhìn của ban Thư ký Cấp cao của Nhà nước vẫn còn bị say sưa bởi những bí ẩn của Ostpolitik. Trong một bài phát biểu năm ngoái, tại lễ tưởng niệm dành cho Card. chính Casaroli đã ca ngợi sự thành công của người tiền nhiệm của nó trong khi đảm bảo sự tồn tại của hàng giáo phẩm Giáo Hội tại các nước cộng sản Đông Âu. Ông nói: “Trong việc lựa chọn ứng cử viên cho chức giám mục, chúng ta chọn những mục tử  chứ không chọn những người chống đối chế độ, những người hoạt động giống như các đấu sĩ, dân chúng yêu thích nổi dậy trên sân khấu chính trị”. Tôi tự hỏi: Những ai trong đầu ông ta khi mô tả điều này? Tôi e rằng ông ta đang nghĩ đến Hồng y Wyszynski, Hồng y Mindszenty, Hồng y Beran. Nhưng đó là những vị anh hùng đã dũng cảm bảo vệ đức tin của giáo dân các ngài! Nó khiến tôi sợ hãi phải suy nghĩ theo cách này và tôi chân thành hy vọng rằng tôi sai.

 

Vào ngày một thỏa thuận được ký kết với Trung Quốc sẽ có hòa bình và niềm vui, nhưng đừng mong tôi tham gia vào lễ kỷ niệm của sự khởi đầu của Giáo hội mới này. Tôi ẩn dật, tôi sẽ bắt đầu một cuộc sốnCardinal Zen N Pope Benedictog tu viện để cầu nguyện và làm việc đền tội. Tôi sẽ cầu xin ơn tha thứ từ Đức Giáo Hoàng Biển Đức XVI vì không thể làm những gì ngài đã hy vọng rằng tôi có thể làm. Tôi sẽ yêu cầu Đức Giáo Hoàng Francis tha cho vị cựu Hồng Y này khỏi vùng ngoại vi làm phiền ngài bằng rất nhiều bức thư không phù hợp.

Những đứa trẻ vô tội đã chết, thiên sứ nói với Giuse đem Mẹ Maria và Hài Nhi trốn đến nơi an toàn. Nhưng ngày hôm nay ước gì các nhà ngoại giao của chúng ta khuyến cáo Giuse đi và khiêm tốn cầu xin cho cuộc đối thoại với Herođê !?

Tái bút:

Xin vui lòng đừng nói rằng tôi tin dây cứu sinh duy nhất hoặc là “chính thức” hoặc là “không chính thức”. Đại đa số các giáo sĩ và giáo dân, những người thuộc các cộng đồng chính thức thì trung thành với thẩm quyền của Đức Giáo Hoàng. Nhiều người đang đau khổ vô cùng vì tình hình bất thường của Giáo Hội của họ, họ đang buồn vì sự yếu kém hoặc thiếu tính chính trực của các mục tử của họ, đôi khi họ thậm chí còn cố gắng ngăn chặn những mục tử ấy khỏi sa ngã hơn. Trong nhiều trường hợp một giáo sĩ và một người tín hữu hợp lại có thể bảo vệ mục tử của họ khỏi sự bắt nạt hơn nữa từ các nhà chức trách.

Chú thích:

(1) Chính sách đối ngoại hòa dịu của nước Tây Âu đối với các khối cộng sản trước đây, đặc biệt là việc mở quan hệ với khối Đông Âu của Cộng hòa Liên bang Đức (Tây Đức) trong thập niên 1960.

TC chuyển dịch từ: http://voxcantor.blogspot.com/2016/01/cardinal-zen-calls-out-francis-parolin.html