ĐHY Burke cho biết, chúng ta phải công bố sự thật về sự kết hợp vợ chồng để đổi mới văn hóa Kitô giáo

Walsingham, Vương quốc Anh, 06 tháng sáu 2016 (LifeSiteNews) – ĐHY Raymond Burke đã đưa ra luận điểm rằng sự suy giảm nhanh chóng của nền văn hóa Kitô giáo phương Tây sẽ không bắt đầu bị đảo ngược cho đến khi người Công giáo mạnh dạn sống cởi mở và sau đó công bố cho phần còn lại của xã hội ” Sự thật về tình dục của con người và cuộc sống của con người. ”

Trong một chuyến công du đền Đức Mẹ Walsingham tại Anh vào ngày 29 tháng 5, ĐHY nói, “cơ bản để chuyển đổi nền văn hóa phương Tây là việc công bố sự thật về sự kết hợp vợ chồng, trong sự trọn vẹn, và sự điều chỉnh lối suy nghĩ về biện pháp tránh thai vốn gây sợ hãi trong cuộc sống, khiến người ta sợ sinh sản “.

Phát biểu tại một hội nghị được tổ chức bởi Hiệp hội quốc gia các gia đình Công giáo, ĐHY Burke giải thích rằng các Kitô hữu đang sống trong một “thế giới hoàn toàn bị thế tục hóa” được gọi là “truyền giáo mới”, điều mà ngài giải thích nó có nghĩa là “giảng dạy đức tin, cử hành đức tin trong các Bí Tích và qua lời cầu nguyện và lòng sùng kính, và sống đức tin qua việc thực hành các nhân đức, như thể lần đầu tiên, có nghĩa là, với sự tham gia và nghị lực của các môn đệ đầu tiên, các tông đồ tiên khởi đến những nơi bẩm sinh của chúng ta”.

Nhưng trừ khi các Kitô hữu thực hành các “đức tính khiết tịnh, trong sạch và khiêm tốn, đó là, cuộc sống của sự thật liên quan đến tình dục của con người và cuộc sống của con người”, họ sẽ không phát triển trong “sự thánh thiện của cuộc sống” chính hãng. Ngài tiếp tục:

Việc tôn trọng sự sống của con người có liên quan chủ yếu đến sự tôn trọng đối với tính toàn vẹn của hôn nhân và gia đình khi họ đến với chúng ta từ Thiên Chúa. Ví dụ cuộc tấn công vào cuộc sống của trẻ chưa sinh vô tội và không được che chở có nguồn gốc của nó trong một cái nhìn sai lệch về tình dục của con người, vốn đang cố gắng để loại bỏ bằng các phương tiện cơ học hoặc hóa học, tính chất cơ bản sinh sản của hành vi vợ chồng. Sai lầm cho rằng hành động thay đổi nhân tạo vẫn giữ được tính toàn vẹn của nó. Khiếu nại cho rằng hành động vẫn hiệp nhất hoặc yêu thương, dù bản chất truyền sinh của hành vi bị vi phạm triệt để. Trong thực tế, đó không phải là hiệp nhất, cho một hoặc cả hai đối tác giữ lại một phần thiết yếu của ân sủng bản thân, đó là bản chất của sự kết hợp vợ chồng. Cái gọi là “tâm lý tránh thai” về cơ bản là chống lại sự sống. Nhiều hình thức của những gì được gọi là biện pháp tránh thai, trên thực tế, gây sẩy thai, đó là, khi họ phá hủy cuộc sống vốn đã thực sự được hình thành, đã thực sự bắt đầu.

Thao tác của hành vi vợ chồng, như Chân Phước Giáo Hoàng Phaolô VI can đảm quan sát, đã dẫn đến nhiều hình thức bạo lực hôn nhân và đời sống gia đình. Thông qua sự lây lan của tâm lý tránh thai, đặc biệt là trong giới trẻ, tình dục con người không còn được coi như là ơn của Thiên Chúa, vốn kéo một người nam và một người nữ lại với nhau, trong một cam kết yêu nhau suốt đời và trung thành, được tỏa sáng bởi ân sủng cuộc sống con người mới, nhưng đúng hơn, như một công cụ để thỏa mãn cá nhân. Khi sự kết hợp tính dục không còn được nhìn nhận, bởi bản chất, sinh sản, tình dục con người của nó bị lạm dụng trong những cách vốn độc hại sâu sắc và thực sự mang tính phá hủy của các cá nhân và của chính xã hội. Một người chỉ nghĩ về sự tàn phá hàng ngày đang đập phá tan tành thế giới của chúng ta bởi các ngành công nghiệp nhiều tỷ đô la có nội dung khiêu dâm.

ĐHY nói rằng “khôi phục lại mối quan hệ cho sự toàn vẹn của hành vi vợ chồng là điều cần thiết cho tương lai của văn hóa phương Tây, sự tiến bộ của một nền văn hóa của cuộc sống.”

Ngài cảnh báo người Công giáo là “hãy chú ý tới một quan niệm sai lầm về lương tâm, vốn thực sự sẽ sử dụng lương tâm để biện minh cho hành vi tội lỗi, phản bội ơn gọi để nên thánh.”

ĐHY không đưa ra lời phê bình về ĐGH Francis, nhưng nhiều người trong lập luận của ngài đã đề nghị một chỉnh sửa rõ ràng đối với những điểm nhiều chỉ trích từ Tông Huấn gần đây của ĐGH, Amoris Laetitia.

Cách xử lý theo lương tâm mà ĐGH đề xướng, đặc biệt, đã bị chỉ trích vì những dấu hiệu rõ ràng rằng nó có thể cho phép một người phạm một hành động tội lỗi một cách hợp pháp, trong khi hoàn toàn hiểu rõ rằng hành động đó là tội lỗi. ĐGH đã viết trong đoạn 303 của Tông Huấn của mình: “[lương tâm] cũng có thể nhận ra sự chân thành và trung thực những gì đối với thực tại là phản ứng hào phóng nhất mà có thể được Thiên Chúa ban cho, và hãy đến xem với một trạng thái an toàn đạo đức nhất định rằng đó là những gì chính Thiên Chúa đang yêu cầu trong bối cảnh phức tạp cụ thể về giới hạn của một con người, trong khi chưa hoàn toàn là mục tiêu lý tưởng.”

Nhưng ĐHY Burke cho rằng người Công giáo, vốn tìm kiếm “sự thánh thiện của cuộc sống, để sống hoàn toàn và trung thành hơn với Chúa Kitô, cụ thể là, để dâng cuộc sống của chúng ta cho Chúa Kitô, mà không giữ lại gì,” phải “rèn luyện” và “hình thành” lương tâm của họ để “chỉ lắng nghe tiếng nói của Thiên Chúa mà thôi và từ chối những gì sẽ làm suy yếu hoặc thỏa hiệp, trong bất kỳ cách nào, chúng ta làm chứng cho sự thật trong đó chỉ một mình Người dạy chúng ta trong Giáo Hội. ”

“Lương tâm, tiếng nói của Thiên Chúa, nói chuyện với linh hồn chúng ta, là, trong những lời của Thánh John Henry ĐHY Newman,” vị Đại Diện dân riêng của Chúa Kitô”. Như vậy, lương tâm bao giờ cũng phải hòa hợp với Chúa Kitô Đấng đang hướng dẫn và thông báo nó qua vị Đại Diện của Người là ĐGH, và các Giám mục hiệp thông với ĐGH, ” ngài nói.

Ông đã trích dẫn ĐGH Benedict XVI, người đã gọi lương tâm là “năng lực của con người để nhận ra sự thật,” nói rằng nó “áp đặt trên con người nghĩa vụ được đặt ra dọc theo con đường hướng tới sự thật, để tìm kiếm nó và quy phục nó bất cứ nơi nào người ta tìm thấy nó. Lương tâm là cả năng lực cho sự thật và sự vâng phục chân lý vốn tự biểu hiện cho bất cứ ai tìm kiếm nó với một trái tim rộng mở. ”

ĐHY Burke đã nhận xét: “Lương tâm, do đó, không quy định mỗi người chúng ta ngăn cách như làm trọng tài cho những gì là đúng và tốt, nhưng hiệp nhất chúng ta trong việc theo đuổi sự thật duy nhất, cuối cùng Chúa Giêsu Kitô là Đấng làm trọng tài duy nhất cho điều đúng và tốt, vì vậy mà những suy nghĩ, lời nói và hành động của chúng ta đưa sự thật vào thực hành “.

ĐHY Burke đã tiến tới thảo luận về gia đình như một “tác nhân chính của sự chuyển đổi nền văn hóa”, tập trung vào trách nhiệm của cha mẹ như là những nhà giáo dục đầu tiên của con cái họ. Ngài cảnh báo các bậc cha mẹ hãy bảo vệ con em mình khỏi ý thức hệ vốn đã len lỏi vào trường học, ngay cả những trường Công giáo đang đi ngược lại Tin Mừng.

“Ngày nay, các bậc cha mẹ phải đặc biệt thận trọng, buồn thay, ở một số nơi, các trường học đã trở thành công cụ của một chương trình nghị sự thế tục có hại cho đời sống Kitô hữu. Người ta nghĩ, ví dụ, trong cái bắt buộc được gọi là ‘giáo dục giới tính’ trong một số trường học, vốn là một cuộc tấn công trực tiếp vào cuộc hôn nhân ngay tại nền tảng của nó và, do đó, về gia đình,” ngài nói.

ĐHY tiếp tục:

Cha mẹ tốt và công dân tốt phải chú ý tới các chương trình đào tạo mà nhà trường đang theo và đời sống trong trường, nhằm đảm bảo rằng con em của chúng ta đang được hình thành trong các đức tính nhân bản và Kitô giáo và không bị biến dạng bởi sự truyền bá trong sự nhầm lẫn và sai lạc liên quan đến những chân lý cơ bản nhất của cuộc sống con người và của gia đình, vốn sẽ dẫn đến ách nô lệ tội lỗi và, do đó, bất hạnh sâu sắc, và sự tàn phá về văn hóa. Hôm nay, ví dụ, chúng ta buồn bã nhận ra sự cần thiết phải nói về “cuộc hôn nhân truyền thống”, như thể có một loại hôn nhân nào khác. Chỉ có một loại hôn nhân như Chúa đã ban cho chúng ta tại lúc Tạo Dựng và như Chúa Kitô đã cứu chuộc nó bằng Cuộc Khổ nạn và cái chết của Người.

ĐHY đã một cách ngắn gọn chạm đến “giáo dục trong tình yêu của con người hay ‘giáo dục giới tính’ vì nó phổ biến nhưng được gọi một cách không thích hợp”, một chủ đề vốn cũng đã được viết trong Amoris Laetitia bởi ĐGH Francis.

Trong khi ĐGH khẳng định quyền của cha mẹ trong việc giáo dục trong chương thứ nhất, gọi là “giáo dục toàn diện trẻ em, một ‘nhiệm vụ nghiêm túc nhất và đồng thời với một ‘quyền căn bản’ của bậc cha mẹ”, trong chương bảy vốn, một phần, liên quan tới “nhu cầu Giáo dục Tính dục”, không một lần nào ngài nhắc tới vai trò của cha mẹ, mặc dù ngài không đề cập đến “cơ sở giáo dục”. Các gia trưởng đã bày tỏ lo ngại rằng những thiếu sót rõ ràng sẽ được sử dụng bởi các nhà hoạt động để đàn áp những phản đối của cha mẹ đối với sự đột phá của một chương trình giới tính triệt để trong các trường học.

Đối với những nhà hoạt động như thế, ĐHY Burke nêu rõ: “Các bậc cha mẹ có trách nhiệm, trên tất cả, cho việc giáo dục con cái của họ trong sự thật về giới tính của con người và mối quan hệ thiết yếu của nó cho tình yêu trong sạch.”

Đối với bậc cha mẹ, ngài nói: “Tôi khen ngợi tài liệu của Hội đồng Giáo hoàng về Gia đình, Sự thật và ý nghĩa của Tình dục con người: Hướng dẫn cho giáo dục trong gia đình, vào ngày 08 tháng 12, năm 1995. Nó vẫn còn là một tài liệu nền tảng và kịp thời nhất về vấn đề này “.

ĐHY Burke kết luận cuộc nói chuyện của mình bằng những gì giờ đây đã trở thành những nhận xét theo thói quen của mình trên thực tế tử đạo cho các Kitô hữu chọn lựa để trung thành với Chúa Kitô.

Với sự cố trong cuộc sống gia đình, cuộc tấn công đại trà trên đời sống con người vô tội và không được bảo vệ, và sự vi phạm tính toàn vẹn của sự hợp nhất hôn nhân trong xã hội của chúng ta, lời kêu gọi trở nên tử đạo của một chứng nhân trở nên cấp bách hơn bao giờ hết. Sau cùng suy nghĩ nghiêm túc về trạng thái nguy kịch của nền văn hóa Kitô giáo và phản ứng của chúng ta, phù hợp với lời mời gọi nên thánh trong cuộc sống và  tử đạo vì đức tin, vì lợi ích cứu rỗi của chúng ta và sự cứu rỗi của thế giới, chúng ta nhận ra rằng chính Đức Kitô đã khiến chúng ta có thể theo đuổi sự thánh thiện, là người tử đạo thật sự. Chính trong sự đi theo Người một cách trung thành và tận hiến mà chúng ta mang ánh sáng chân lý đến cho thế giới của chúng ta. Đồng thời, Người ở với chúng ta luôn luôn, như Người đã hứa, để gìn giữ chúng ta bởi ân sủng của Người, bằng việc tuôn đổ Thánh Thần.

Tác giả Pete Baklinski

TC chuyển dịch từ: https://www.lifesitenews.com/news/watch-we-must-proclaim-the-truth-about-the-conjugal-union-to-renew-christia

Nếu quý vị nhận được bài viết này qua email và muốn đọc thêm những bài khác xin ghé vào trang thoisuthoicuoi.com để đọc những bài khác.

Im lặng là đồng ý, là mắc tội đồng lõa. Theo lời khuyên của Tiến Sĩ Kelly thì chúng ta nên thông báo cho mọi người biết những gì đang diễn ra trong Giáo Hội Công Giáo trong thời điểm này bằng cách chia sẻ rộng rãi những bài viết này hoặc giới thiệu trang mạng Thời Sự Thời Cuối để nhiều người được biết Sự Thật.

Để bảo đảm tính xác thực của bài viết và cũng vì lòng bác ái để cho nhiều linh hồn khác được biết Sự Thật, yêu cầu những trang mạng đăng tải những bài viết của trangThời Sự Thời Cuối phải trích rõ nguồn gốc.