Kết luận nản lòng của Amoris Laetitia: Chẳng có gia đình nào rơi từ trên trời xuống, do đó, đừng đòi hỏi sự hoàn hảo về các mối quan hệ cá nhân

Tất cả chúng ta nhớ những kinh nghiệm của rất nhiều binh sĩ quốc gia của chúng ta đã trải qua những chiến đấu gian khổ, mệt mỏi và dường như bất tận. Biết bao người trong số họ nhìn thấy rất nhiều đồng đội ngã xuống, và bản thân họ cũng không biết chắc về sự sống còn của mình … nhưng mong muốn đánh bại kẻ thù, để cứu đất nước của họ, và tiếp tục chiến đấu như những anh hùng đã khuyến khích họ tiếp tục không ngừng, và thậm chí hy sinh mạng sống nếu cần thiết. Biết bao quốc gia có được con số đầy vinh quang những chàng trai dũng cảm của đất nước họ những người đàn ông quan tâm nhiều hơn tới việc hoàn thành nhiệm vụ của mình hơn là tận hưởng một cuộc sống của sự phản bội và ích kỷ.

Nhưng bây giờ, chúng ta hãy tưởng tượng một tình huống giả thuyết: một người bình thường, người đang ở giữa một trong những cuộc xung đột tồi tệ nhất mà nước anh ta phải đối mặt, đã theo lệnh của mình như một số người lính khác, đã bắt đầu trùn bước, và thay vì nhanh chóng tuân lệnh lại phản ứng với một thái độ chiếu lệ đối với các lệnh đã nhận được, bắt đầu rò rỉ thông tin cho đối phương và cố gắng bách hại vài người lính vốn vẫn trung thành với lý tưởng và kỷ luật quân đội của họ. Liệu có bất kỳ khả năng nào mà một đội quân như vậy có thể đánh bại quân xâm lược, dành lấy hòa bình cho đất nước của họ?

Liệu có cách nào đó mà vị tướng có thể khắc phục tình trạng này? Những người lính thực sự còn lại chắc chắn sẽ hy vọng như vậy! Và họ một cách đúng đắn muốn hy vọng rằng những nỗ lực và lòng dũng cảm của họ, trong khuôn mặt của kẻ thù và các đồng đội cẩu thả và mất uy tín của họ đang cầm vũ khí, họ sẽ nhận được huân chương còn những người kia sẽ bị xử phạt theo thẩm quyền.

Tuy nhiên, quan sát tình trạng thảm hại của quân đội của mình, giả sử rằng vị tướng ấy triệu tập những người lính và đọc diễn văn để khuyến khích … những người chống đối! “Không có quân đội nào rơi từ trên trời xuống được hình thành  một cách hoàn hảo… chúng ta không thể đánh giá một cách khắc nghiệt với những ai mệt mỏi về cuộc chiến. Đây là lúc đưa những đòi hỏi về kỷ luật quân sự và trung thực trong quan điểm đúng đắn … ” Và trong phần kết thúc bài diễn thuyết của mình, ông thưởng cho một số các chiến sĩ … những kẻ không vâng lời nhất.

Chúng ta có cần để kết thúc câu chuyện không? Liệu vài người lính tốt sẽ muốn tiếp tục chiến đấu?

Không khuyến khích sự tốt thì cũng giống như thúc đẩy điều xấu. Trong bất kỳ hoàn cảnh cuộc sống, con người có sự cần thiết bẩm sinh phải nhắm tới những mục tiêu cao, nhưng đòi hỏi đầy khuyến khích và thách thức. Chúng ta không cần phải đưa ra các ví dụ; tất cả mọi người từng trải qua những tình huống hàng ngày, nơi sự mong đợi  một phần thưởng hoặc sự sợ hãi bị giám sát bởi một người giám sát khiến cho tất cả mọi người phải dấn thân nhiều hơn … Nếu chúng ta cần một chút “thúc đẩy” ngay cả trong việc thực hiện những điều bình thường, thì tại sao không được như vậy trong đời sống tinh thần?

“Nhìn thấy những sự vật ở một góc độ thích hợp” … một biểu hiện tương đối mà chúng ta sẽ không bao giờ muốn gặp phải trong một thông điệp, ít nhiều như vậy trong một cuộc hôn nhân. Nếu có điều gì mà trong đó hoàn toàn không có hình thức tương đối lẽ ra tồn tại, thì đó là trong mối liên kết vợ chồng, đó là nền tảng của xã hội.

Người ta có ý gì mà không yêu cầu – và thậm chí còn pha chế từ sự hoàn hảo, tinh khiết của ý định và nhất quán trong đời sống gia đình? Nếu những đức tính này không bị bắt buộc, người ta sẽ phân loại lỗi lầm, sai lầm và điều không phù hợp của nhiệm vụ hôn nhân như một cái gì đó tốt ….

Những loại hướng dẫn cho vợ chồng là gì? Đó là hoàn toàn không khuyến khích những người đấu tranh để giữ vững niềm tin. Và những loại hình mà cha mẹ có thể cung cấp cho con cái đáng thương, những người được sinh ra trong một bầu không khí như vậy nơi mà phước lành thiên đàng không được cảm nhận?

Giáo Hội nói gì về những đức tính cần thiết cho hôn nhân Kitô giáo? Liệu nó cho phép tính tương đối?

Giáo huấn của Thầy ( Mt 22:30) và Thánh Phaolo (Corinto 1, 7: 29-31) về hôn nhân được thiết lập – và không phải ngẫu nhiên – trong bối cảnh chiều hướng cuối cùng và dứt khoát về sự tồn tại của con người. Chúng ta hết sức cần phải tái khám phá sự phong phú của giáo huấn này. Bằng cách lưu ý đến nó, các cặp vợ chồng sẽ nhận ra được ý nghĩa sâu sắc hơn về cuộc hành trình của mình thông qua cuộc sống. Như Tông Huấn này thường được ghi nhận, chẳng có gia đình nào rơi xuống từ trời được hình thành một cách hoàn hảo; gia đình cần không ngừng phát triển và trưởng thành trong khả năng yêu thương. Đây là một ơn gọi bất tận được sinh ra bởi sự hiệp thông hoàn toàn của Thiên Chúa Ba Ngôi, sự hiệp nhất sâu xa giữa Chúa Kitô và Giáo Hội của Người, cộng đồng yêu thương mà là Thánh Gia Nazareth, và tình huynh đệ tinh khiết hiện có giữa các thánh trên trời. Chiêm niệm của chúng ta về việc thực hiện mà chúng ta vẫn chưa đạt được cũng cho phép chúng ta nhìn thấy viễn cảnh xác hành trình lịch sử mà chúng ta đang tạo ra như những gia đình, và theo cách này để ngăn chặn đòi hỏi các mối quan hệ giữa các cá nhân của chúng ta một sự hoàn hảo, độ tinh khiết về ý định và nhất quán mà chúng ta sẽ chỉ có thể gặp thấy ở  Vương Quốc đang tới. Nó cũng giúp chúng ta khỏi phán xét gay gắt với những người sống trong các tình huống của sự yếu đuối. Tất cả chúng ta được mời gọi để tiếp tục phấn đấu hướng tới cái gì lớn hơn bản thân và gia đình của chúng ta, và mỗi gia đình phải cảm thấy sự thúc đẩy liên tục này. Chúng ta hãy làm cho cuộc hành trình này là gia đình, chúng ta hãy tiếp tục sánh bước với nhau. Những gì chúng ta đã được hứa hẹn thì lớn hơn điều chúng ta có thể tưởng tượng. Mong rằng chúng ta không bao giờ đánh mất trái tim vì những hạn chế của chúng ta, hoặc không ngừng tìm kiếm rằng sự viên mãn của tình yêu và sự hiệp thông mà Thiên Chúa đang nắm giữ trước mắt chúng ta. (Kết luận của Tông huấn Tông Amoris Laetitia, số 325, ngày 19 tháng 3 năm 2016)

TC chuuyển dịch từ: https://en.denzingerbergoglio.com/2016/07/25/the-discouraging-conclusion-of-amoris-laetitia-no-family-drops-down-from-heaven-so-dont-demand-perfection-of-interpersonal-relationships/