Đức Hồng Y Kasper: Người tái hôn giờ đây có thể được rước lễ không? Vâng. Vấn đề là thời gian thôi.

Ngày 24 tháng 10 năm 2016 (LifeSiteNews) – Trong một công bố mới đây của tạp chí Đức Stimmen der Zeit (Tạp chí Christian Culture), ĐHY Walter Kasper đã công bố một bài báo gọi Amoris Laetitia là một “chuyển đổi mô hình” trong giáo huấn của Giáo Hội.

“Amoris Laetitia: Phá vỡ hay sự Bắt đầu” là tiêu đề của một bài báo khoa học gần đây của Kasper trong đó ông phân tích tông huấn sau Thượng Hội Đồng và đưa ra ý kiến của mình về các thông diễn ngay khi đọc nó.

Trong phần đầu tiên được gọi là “Thảo luận về đặc tính ràng buộc” Kasper phê bình Hồng y Raymond Burke vì đã tuyên bố rằng các tài liệu sau Thượng Hội Đồng của Đức Giáo Hoàng là không nhất thiết phải ràng buộc. Thay vào đó, Kasper nói, “Thái độ này bị bác bỏ bởi đặc tính chính thức của một Tông huấn cũng như nội dung của nó”.

Theo Kasper – và thực sự ông đúng, bằng chứng là các cuộc thảo luận hậu Thượng Hội Đồng liên quan đến tài liệu – phê bình về Amoris Laetitia bị đè nén thành câu hỏi người Công giáo ly dị “tái hôn” Rước Lễ.

Như Kasper chỉ ra, câu hỏi này được giải quyết bằng hai trận địa khác nhau: Một ý kiến mà những người “bảo thủ”, một số người (bao gồm cả nhà triết học người Đức Robert Spaemann) cho thấy Amoris Laetitia như là một sự nứt bể đối với truyền thống của Giáo Hội, trong khi những người khác (bao gồm cả ĐHY Gerhard Müller) nói việc công bố không thay đổi thái độ của Giáo Hội.

Một trận địa khác (được tổ chức bởi nhà thần học người Ý Rocco Buttiglione) cho rằng học thuyết của Giáo Hội đang được phát triển xa hơn nhưng không gây tổn hại cho học thuyết của Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Tuy nhiên, những người khác thừa nhận một sự “phát triển cẩn thận” vốn được kết hợp với một thiếu sót “hướng dẫn cụ thể”. Thái độ cuối cùng trong số các vị “bảo thủ” là Norbert Lüdecke (nhà Giáo Luật, Bonn, nước Đức). Ông nói tùy theo lương tâm cá nhân của người ly dị tái hôn để quyết định xem họ có thể rước lễ hay không.

Kasper tiếp tục trích dẫn Buttiglione rằng ĐHY Christoph Schönborn trình bày lối “giải thích có tính quyết định”. Trích dẫn này đề cập trở lại một ấn phẩm ở L’Osservatore Romano. Thái độ tương tự được thực hiện bởi Fr. Antonio Spadaro, SJ ở La Civiltà Cattolica, giữa những người mà Kasper muốn tính luôn cả chính mình.

Kasper phê bình cái “nhầm lẫn bị cáo buộc” như do một “bên thứ ba” gây ra, những người đã “xa lánh mình khỏi cảm nhận đức tin và đời sống làm dân Chúa.” Ông tiếp tục nói rằng “đằng sau những giọng điệu mục vụ của những dối trá về tài liệu là một quan điểm thần học hẳn hoi”.

Vị Hồng y này ca ngợi “đường hướng thực tế, cởi mở và thoải mái liên quan đến tình dục và sự khêu gợi” trong Amoris Laetitia mà không tìm cách “truyền thụ hoặc giảng đạo đức”. “Với một thái độ hoài nghi, có thể nói rằng Amoris Laetitia tách rời chính nó khỏi một quan điểm chính yếu của Augustinô về tình dục và quay sang một quan điểm khẳng định của Thomas về tạo hóa”. Kasper lặp đi lặp lại quan điểm của mình rằng lý tưởng đạo đức là một “tối ưu”, tuy nhiên không thể tiếp cận bởi nhiều người”. Thông thường, chúng ta phải chọn những cái ít ác hơn,” ông nói, “trong cuộc sống sinh hoạt không có đen và trắng mà chỉ có sắc thái và sự che đậy khác nhau.”

“Amoris Laetitia không thay đổi một mảy may nào về giáo huấn của Giáo Hội, nhưng nó thay đổi tất cả mọi thứ”. Văn bản này cung cấp nền tảng cho niềm tin – Kasper nói rằng Đức Giáo Hoàng, và với ngài thì Giáo Hội phải tránh xa một “đạo đức pháp luật” và về phía “nhân đức luân lý” của Thánh Thomas Aquinas.

Sau đó, ĐHY trình bày giải thích phức tạp của riêng mình về những giáo huấn của thánh Thomas liên quan đến đạo đức và luật luân lý trong các tình huống cụ thể. Dựa trên ý kiến của mình về sự thận trọng như là “áp dụng một chuẩn mực trong một tình huống cụ thể”. Kasper viết “Sự thận trọng không đem lại nền tảng cho các chỉ tiêu, nó bao hàm lấy nó”. Ông rút ra kết luận rằng “chuẩn mực” không áp dụng một cách máy móc trong mọi tình huống, nhưng sự thận trọng là điều cần thiết khi làm phù hợp với các trường hợp.

Với việc tham chiếu đến Familiaris Consortio (số 84), Kasper nói rằng người ly dị “tái hôn” không còn bị trừng phạt bằng vạ tuyệt thông, nhưng thay vào đó được “mời tham gia như thành viên sống trong đời sống Giáo Hội.”

Thay vì chọn con đường của Đức Gioan Phaolô II và ĐGH Bênêđictô XVI (“người đã tôn trọng quyết định của Đức Goan Phaolô II”) đó là không cho phép người Công giáo đã ly dị “tái hôn” được rước lễ và thay vào đó là nhấn mạnh rằng họ thực hành tiết dục trong quan hệ tình dục của họ, ĐGH Francis “đi một bước xa hơn, bằng cách đặt vấn đề này trong một tiến trình của một mục vụ ôm lấy [tiếp cận] sự hội nhập dần dần”.

Đức Kasper giải thích”Amoris Laetitia trù tính các hình thức loại trừ từ các phục vụ thuộc giáo hội, phụng vụ, mục vụ, giáo dục, và thể chế có thể được khắc phục”. Ông thừa nhận rằng khi Đức Gioan Phaolô II cho phép người ly dị tái hôn được rước lễ nếu họ sống như anh trai và em gái – đây là điều “đòi buộc trên thực tế”. Ngài biện luận điều này bằng cách nói: “Họ kiêng cữ ăn nằm với nhau và do đó họ không bãi bỏ kế ước hôn nhân của bí tích hôn nhân đầu tiên và cũng không mắc lỗi với cuộc hôn nhân dân sự thứ hai”.

Đức Kasper phủ nhận xa hơn về nội dung huấn quyền về điều khoản này: “Quy định này rõ ràng là không cân xứng so với các chuẩn mực chung; dù sao đi nữa nó không phải là một tuyên bố ràng buộc chính thức mang tính huấn quyền”. Trong mắt của Kasper, yêu cầu của đức Gioan Phaolô II đã mở ra một “sân chơi “giữa các ” nguyên tắc giáo điều ” và ” hậu quả mục vụ “, điều mà Amoris Laetitia cố gắng để mở rộng.

Một lập luận khác Kasper cố gắng sử dụng để biện minh cho việc cho phép người ly dị “tái hôn” rước lễ là sự phân biệt giữa “tội trọng khách quan” và “tội chủ quan”. Ông nhấn mạnh rằng Giáo hoàng Francis “nhấn mạnh những khía cạnh chủ quan mà không bỏ qua các yếu tố khách quan”. Kasper cũng ám chỉ đến thực tế là đôi khi người ta không thể được thuyết phục về một “chuẩn mực khách quan” vì có vẻ như đối với họ là “như bị xa lánh và tách rời khỏi thế giới và cuộc sống hàng ngày”.

“Lương tâm của nhiều người đôi khi mù lòa và bị điếc khi họ mạng Luật Chúa ra để làm chuẩn mực phán xét tha nhân. Điều này có nghĩa là đừng bắt lỗi họ nhưng hãy hiểu biết và khoan hồng với những người làm điều sai lỗi ”

Do đó, Kasper nói rằng “Amoris Laetitia đặt nền tảng cho một thói quen mục vụ đã thay đổi trong một trường hợp cá nhân có tính lý luận”. Tuy nhiên, ông cũng nói rằng “tài liệu của Giáo Hoàng không đưa ra kết luận rõ ràng thực tế từ những cơ sở này”. Theo Kasper, ĐGH bỏ ngõ câu hỏi, và chính cái thực tế mà nó mở ra là “tự trong nó là một quyết định thuộc huấn quyền về kết quả rất lớn lao”.

Đức Kasper giải thích rằng sự chỉ đạo của Giáo hoàng Francis là rõ ràng: “Người ta không cần phải tập trung vào các chú thích. Điều quan trọng hơn nhiều là sự hội nhập dần dần, đó là chủ đề chính trong câu hỏi, được chỉ đạo về sự cơ bản theo hướng cho phép đón nhận Thánh Thể như là kiểu mẫu đầy đủ về sự tham gia đời sống Giáo Hội “.

Kasper trích dẫn tuyên bố của đức Francis từ một cuộc họp báo trong chuyến bay vào ngày 16 tháng 4 trong đó ĐGH trả lời câu hỏi liệu trong một số trường hợp người ly dị tái hôn có thể rước lễ hay không, với những lời chua xót ngài nói: “Có. Vấn đề là thời gian”. Câu trả lời này không được tìm thấy trong Amoris Laetitia nhưng ‘tương ứng với động thái nói chung'”.

Theo Kasper, tuyên bố này là phù hợp hoàn toàn với Giáo Luật (915 CIC / 1983) vì nó không phủ nhận rằng “việc ngoan cố ở lại trong tội trọng” có thể bị xét đoán trong trường hợp cá nhân, và trong một số trường hợp được loại trừ. Nó thậm chí còn là vấn đề cần bàn thảo là liệu những ví dụ điển hình nêu ra ở trên có phải là họ cố tình phạm tội trọng không.

Ngài nói thêm rằng nguyên nhân của vụ bê bối không nhất thiết phải có một người sống trong một cuộc hôn nhân dân sự thứ hai rước lễ. Thay vào đó, trong một tình huống như vậy, “không phải sự cho phép mà là sự chối từ các bí tích đang tạo ra tai tiếng”.

TC chuyển dịch từ: https://www.lifesitenews.com/news/cardinal-kasper-amoris-laetitia-changes-everything-on-communion-for-remarri